Chap 16:
Tác giả: Hanakura
Không khí căng thẳng bao trùm. Người vừa xuất hiện, dù thấp bé, lại mang đến áp lực đáng sợ. Genjutsu mà cô bé tạo ra khiến Naruto, Sakura và Sasuke chìm vào sự hoảng loạn. Sasuke nghiến răng, chakra bùng phát nhưng không thể phá được rào chắn vô hình. Ánh mắt cậu lóe lên sự lạnh lùng.
- Ngươi là ai? - Sasuke gằn giọng.
- Rồi ngươi sẽ biết ta là ai. Phản kháng đối với ta không có tác dụng đâu. Giết Kakashi đi!
Kẻ đeo mặt nạ dí sát kunai vào cổ Sakura, máu càng ngày càng nhiều chảy xuống thẫm đẫm cả áo Sakura, khuôn mặt cô bé càng ngày càng trắng bệch.
- Sakura chan… Mau thả Sakura ra. _ Naruto sốt ruột hô lên.
- Giết Kakashi đi.
Không hiểu có chuyện gì xảy ra với Kakashi sensei mà anh ta vẫn đứng im không nói gì, Sasuke, Naruto hai tay run run do dự họ muốn cứu Sakura nhưng vẫn không thể giơ tay hành động. Nhìn dòng máu trên cổ Sakura, lại nhìn thầy Kakashi:
- Kakashi…
- Kakashi sensei…
Ánh mắt hai người hiện lên nét bàng hoàng, sợ hãi, không biết phải làm sao.
- Giải! _ Kakashi hô lên.
Tất cả mọi thứ biến mất, trả lại thực tại yên ắng. Sakura vẫn cảm nhận được nỗi đau lạnh lẽo nơi cổ, dù không còn vết thương.
- Là ai đã làm điều này? - Sasuke siết chặt nắm tay, cảnh giác.
- Mình đã làm gì? _ Naruto cũng ngơ ngác lẩm bẩm.
- Cô bé, em có thể ra mặt rồi. _ Kakashi nhìn về phía cánh rừng gần đó nói.
Một bóng dáng quen thuộc xuất hiện trước mặt mọi người. Hasu, trong bộ áo trắng, mỉm cười giơ tay chào.
- Hi, đã lâu không gặp mọi người, nhận ra em không?
Sasuke, Naruto và Sakura đồng thời nhận ra Hasu và ríu rít hô toáng lên:
- Aaaaaaaaa!!! Hasu, em trở về rồi!
- Thật vui vì được gặp lại mọi người. Em muốn xem mọi người có thay đổi nhiều không, cũng muốn được tham gia vào bài luyện tập chung với các anh chị nên đã thử mọi người một chút.
Nói rồi Hasu quay ra cúi đầu chào thầy Kakashi:
- Vừa rồi thất lễ, thật là xin lỗi thầy Kakashi. Em là Uchiha Hasu ạ.
- Chào em! Dù sao cũng rất cám ơn màn ảo thuật của em. - Kakashi vừa nói đồng thời vừa quan sát Hasu và đánh giá. "Một cô bé khá đặc biệt!"
- Dạ, em phải cảm ơn thầy mới đúng. Thầy đã nhận ra nó ngay từ đầu rồi mà phải không, nhưng thầy vẫn cho em cơ hội được thực hiện nó. :D
Kakashi thoáng ngạc nhiên khi Hasu nhạy bén như vậy, khi đó anh đã cảm nhận được sự tồn tại của cô nhưng vẫn để im quan sát xem đối phương muốn gì. Anh vẫn giữ thái độ điềm tĩnh:
- Tôi không nghĩ sẽ gặp em ở đây. Nhưng rõ ràng, năng lực của em vượt xa những gì tôi từng nghe đấy.
- Mommy, mommy… mẹ lại bỏ rơi con rồi. _ Lum từ phía bụi cây trong rừng chạy ra. Ô! Ô! (T.T) Lần nào mẹ cũng bỏ rơi nhóc.
- Mẹ? _ Cả 4 người Naruto, Sasuke, Sakura, Kakashi đồng thanh nghi ngờ hỏi.
Sakura, Naruto quay đầu 360 độ nhìn ngó xung quanh nhưng không thấy ai cả, lại quay lại 360 độ vẫn không thấy có người. Kỳ lạ! Tiếng nói ở đâu ra?
- Em ở đây nè! _ Lum nhảy tâng tâng lên, chứng minh sự tồn tại của mình. Nhóc xinh xắn đáng yêu, người gặp người thích hoa gặp hoa nở thế này mà bọn họ nhìn tới nhìn lui vẫn không nhận ra nhóc. Thật là không có mắt.
- Nó… nó… _ Naruto lắp bắp ngạc nhiên chỉ chỉ cục bông tròn biết nói.
- Oa! Quả cầu bông thật là đáng yêu.
Sakura đôi mắt sáng lên đưa tay ra muốn ôm Lum vào lòng, nhưng bị Lum nhanh chóng tránh thoát. Lum nhảy vụt lên người Kakashi dụi dụi, cứ như người thân lâu ngày gặp mặt không bằng.
- Kakashi sensei, mẹ lại bỏ rơi người ta rồi, người ta thật là tội nghiệp mà! Ô ô ô o (T.T)
Kakashi thoáng bối rối khi Lum bất ngờ nhảy lên dụi đầu vào lòng mình.
- Đó là Lum sao? _ Naruto tò mò chỉ chỉ quả cầu trên tay thầy Kakashi.
- Đúng vậy. Nó đã lớn hơn trước rất nhiều, em cũng không ngờ là nó lại biết nói đấy. ^^
Sasuke nhìn Hasu, trong lòng dâng lên cảm xúc phức tạp nhìn Hasu, thầy Kakashi và đội 7. Cậu vừa vui mừng vì Hasu thực sự đã an toàn trở lại, vừa nhẹ nhõm vì bọn họ không chỉ là gia đình, mà còn sẽ có thể trở thành đồng đội cùng chiến đấu.
Giờ cậu đã chắc chắn một điều rằng:
- Vậy đáp án của buổi luyện tập ngày hôm nay đó chính là phối hợp đồng đội phải không thầy Kakashi.
- Đúng vậy. Đúng là ninja cần tăng cường khả năng cá nhân nhưng phối hợp đồng đội vẫn quan trọng hơn. Hành động cá nhân phá vỡ tính phối hợp sẽ gây nguy hiểm cũng có thể làm mất mạng đồng đội. _ Kakashi sensei.
- Giống như trường hợp vừa rồi. Sau khi đồng đội bị bắt làm con tin, mọi người sẽ phải ra quyết định khó khăn, và sẽ có hy sinh. Trong các nhiệm vụ, mọi người đều đặt tính mạng vào đó._ Hasu giọng nói nặng nề tiếp lời.
- Phiến đá kia… Tất cả những người có tên trên đó đều được tán dương như những người anh hùng của làng. _ Kakashi sensei đi về phía bia đá gần đó nói tiếp.
- Em thích thế! Em thích thế! Em quyết định sẽ phải khắc tên trên tấm bia đá đó.
- Anh hùng! Anh hùng! Em sẽ không phí hoài cuộc sống này._ Naruto ngưỡng mộ nói.
- Nhưng họ không phải những anh hùng bình thường đâu. _ Kakashi.
- Vậy họ là dạng anh hùng gì?
Mọi người đều yên lặng.
- Nói đi, nói cho em biết đi.
- Đó là những người hy sinh khi làm nhiệm vụ. - Naruto cứng họng khi nghe Sakura giải thích.
- Đây là một đài tưởng niệm. Tên bạn thầy cũng có ở đây. _ Kakashi sensei khàn giọng nói.
Hasu đứng lặng, ánh mắt cô long lanh nhưng cố không để nước mắt trào ra. Sasuke lặng người nhìn bia đá, cảm xúc phức tạp dâng lên. Naruto cũng cúi đầu trầm mặc.
Thấy bầu không khí trầm xuống như vậy, thầy Kakashi bèn lên tiếng công bố kết quả, kéo mọi người trở về với hiện thực:
- Buổi luyện tập kết thúc.
- Chúc mừng các em. Các em đều đỗ. Đội 7 sẽ bắt đầu nhiệm vụ vào ngày mai. _ Kakashi sensei, giơ ngón cái lên công bố kết thúc.
- Hả? _ Naruto, Sakura, Sasuke không ngờ tới.
- Đỗ? Vì sao? _ Sakura hỏi.
- Ba em là những người đầu tiên đấy. Những đứa trước đây toàn là đầu đất, chỉ biết làm theo những gì thầy nói.
- “Ninja cần phải suy nghĩ hơn mức bình thường”.
- Ở thế giới ninja kẻ phá bỏ luật lệ là cặn bã. Nhưng kẻ không quan tâm đến bạn bè thì còn cặn bã hơn.
- Haha! _ Sakura cười vui mừng.
Naruto cảm động khóc:
- Thầy. Thầy thật là tốt.
Sasuke mỉm cười nhìn Hasu, ánh mắt cậu nói lên sự cảm ơn và tin tưởng.
Hasu dù đã từng đọc qua cả bộ truyện nhưng khi chứng kiến cảnh này lòng cô càng rung động hơn trước đây rất nhiều, đôi mắt cũng mỉm cười nhìn mọi người. Tay tiếp Lum từ người Kakashi ôm vào lòng.
- Tốt rồi! Chúng ta về nhà ăn cơm thôi. _ Hasu lôi kéo mọi người.
Cả đội reo hò vui mừng. Trên đường về, Lum kín đáo dúi hai chiếc chuông vào tay Hasu. Cô khẽ nhếch môi cười:
- Hả? _ Hasu ngạc nhiên, ánh mắt dò hỏi nhìn Lum.
- Con sợ ba người kia không lấy được chuông thì trượt. Nên…
Hasu xoa đầu Lum cười nói.
- Giỏi lắm? Lum!
Hasu liếc nhìn Kakashi đang lặng lẽ phía sau. Trong lòng cô khẽ bật cười: "Thầy vẫn chưa nhận ra bị nhóc Lum lừa đâu."
đến h mình vẫn thắc mắc ai là nam chủ, đọc xong chương này lúc thì mình nghĩ là sasuke, lúc lại nghĩ là kakashi, xin thứ lỗi cho cái đầu ngu muội của mình. truyện hay lắm, mong chương mới của bạn
Trả lờiXóaThật tình là nam chính vẫn chưa xuất hiện đâu. :)
XóaNữ chính mà, hẳn là được quyền nhiều người để ý đi nàng ha? heo lười ngủ ngày. ^^
chuẩn, nữ chính ngày càng lôi cuốn trí tò mò của mình luôn ùi *_^
Trả lờiXóa