Tác giả: Hanakura
Đã 1 tuần trôi qua, hơi thở của Hasu ngày một yếu dần. Người ta nói rằng, trước khi chết bạn có thể nhìn thấy được người mà mình thương yêu nhất. Bây giờ cô gặp được anh rồi. :D
*******************************************************
- Anh hai!
Hasu ngạc nhiên mở to đôi mắt, lao đến nhảy chồm lên người Shisui, hai chân quặp chặt hông anh, hai tay thì ôm chặt cổ anh, đôi mắt đẫm lệ nức nở. Shisui mỉm cười dịu dàng một tay ôm Hasu giữ cô khỏi ngã, tay còn lại dịu dàng xoa xoa lưng cô dỗ dành.
- Bé ngoan, sao lại khóc nhè rồi. Nước mắt nước mũi tèm lem thế này, xấu lắm nhé!
Hasu quệt quệt mặt lên vai anh, lau đi nước mắt nước mũi. Nhìn anh giọng giận dỗi:
- Có anh hai xấu ý. Cả nhà anh đều xấu.
Shisui mỉm cười, nhẹ nhàng véo mũi cô.
- Được, được. Hasu xấu, Shisui xấu. Cả nhà chúng ta đều xấu.
Hasu thấy mình bị anh chơi chữ lại thì trừng mắt, bực bội nhưng chẳng làm gì được. Cô tiếp tục trách móc:
- Tất cả là tại anh hai. Sao anh lại bỏ em đi mà không nói một lời?
Shisui bế cô lên, nhẹ nhàng ngồi xuống tảng đá gần đó, để cô tìm một tư thế thoải mái nhất nằm trong lòng mình. Anh vuốt tóc Hasu, nhìn vào mắt cô, nhẹ giọng:
- Hasu, anh chưa bao giờ rời xa em. Dù em không nhìn thấy anh, nhưng anh luôn ở đây.
Anh đặt tay lên ngực cô.
- Trong trái tim em.
Hasu lặng người, cảm nhận sự ấm áp trong lòng mình. Nhưng cô không muốn dễ dàng thừa nhận sự thật ấy. Cô ngước lên, bĩu môi, hỏi, giả bộ không chịu nổi sự sến súa này của anh:
- Ngươi là ai? Tại sao lại giả dạng thành Shisui niichan?
- HA HA!!!!!!
Shisui cười lớn. Rồi trầm giọng:
- Ngươi thử đoán xem ta là ai?
Hasu giả vờ bực bội:
- Anh hai, anh học mấy câu ngôn tình sến sẩm này ở đâu ra thế? Chẳng lẽ trước đây anh bỏ em ở nhà một mình để đi lén lút hẹn hò với cô nào. Aizzaaa, thật là đau lòng em mà!
Hasu biểu tình khoa trương, làm bộ xoa trái tim, giả vờ thương tâm.
- Ai dám tranh giành anh hai với Hasu của anh, dẫn ra đây để anh xử lý.
- Hừ. Anh không cần phải giả bộ. Nhất đinh là vậy rồi.
- Cái con bé này. Mới mấy tháng mà đã mồm mép gớm.
Hasu dụi dụi đầu vào ngực anh, thủ thỉ gọi.
- Anh hai!
- Ừ! Anh đây!
- Anh hai!
- Ừ!
- Anh hai!
- Ừ!
- Shisui niichan.
- Ừ!
- Shisui.
- Ừ!
….
Tiếng gọi này lâu lắm rồi cô mới được thốt lên. Có anh ở đây thật tuyệt! Cảm giác như thời gian dừng lại tại khoảnh khắc này, cô không muốn rời xa anh.
Hasu lại ôm anh chặt hơn, nhẹ giọng.
- Anh biết không, ngày đó em nhìn thấy anh hai mắt đầy máu, rồi anh biến mất. Em muốn gọi anh, muốn níu giữ anh lại nhưng em không thể.
Toàn thân cô run rẩy, hình ảnh ấy lại ùa về trong đầu khiến cô sợ hãi. Shisui dùng bàn tay ấm áp của mình xoa dịu Hasu, như thể muốn nhắc cô rằng anh vẫn ở đây.
- Itachi niichan cuối cùng cũng không hòa giải được giữa Uchiha và làng Lá. Dưới sự đe dọa của lão già đáng ghét đó, anh ấy đã cùng Obito sát hại toàn bộ gia tộc. Anh hai, lúc đó em cũng đã chết rồi.
Cô ngước lên nhìn Shisui, đôi mắt đầy tâm sự:
- Anh hai, anh có hối hận vì sự hy sinh của mình vẫn không thể bảo vệ được gia tộc không? Anh có giận Itachi niichan không?
Shisui mỉm cười, nhìn thẳng vào mắt cô:
- Hasu, em chưa từng chứng kiến chiến tranh nên không thể hiểu được. Anh và Itachi đi chung một con đường. Mặc dù kết quả không như mong đợi, nhưng anh biết Itachi không dễ dàng gì. Anh tin vào quyết định của cậu ấy.
Anh cúi đầu nhìn cô, ánh mắt nghi ngờ:
- Hasu, làm sao em biết những điều này? Em nói em đã chết rồi là như thế nào?
Hasu mỉm cười nhớ lại thế giới trước kia. Có nhiều điều cô luôn muốn được chia sẻ, nhưng không ai có thể lắng nghe cô. Chỉ có Shisui là người duy nhất cô có thể bày tỏ.
- Đúng vậy, em đã chết một lần rồi. Khi đó em đến một thế giới khác, một thế giới hòa bình, không có chém giết. Nhưng ở đó không có anh, không có những tình bạn chân thành như ở đây…
Cô thở dài, ánh mắt đượm buồn:
- Ở thế giới đó, em nhìn thấy mọi chuyện diễn ra trong thế giới này từ một bộ truyện tranh cực kỳ nổi tiếng như một độc giả.
- Nhưng em lại không nhớ gì hết về nơi đây, em không nhớ anh, không nhớ bất kỳ ai.
- Khi em thấy anh chết đi như thế nào. Trong khi người ta ngợi khen anh là anh hùng, là người hy sinh thầm lặng vì làng Lá. Thì em lại giận anh, cực kỳ giận anh.
- Em giận anh tại sao lại dễ dàng từ bỏ thế giới như vậy? Anh là thiên tài, vậy mà lại chết đi? Em không hiểu tại sao lúc đó lòng em đau đớn, như thể một phần của em đã mất.
- Chẳng nhẽ đối với gia tộc Uchiha đôi mắt là tất cả, không có đôi mắt ấy thì không còn sức mạnh, không thể sống nổi hay sao? Vậy thiên tài còn nghĩa lý gì chứ? Ngoài kia, có biết bao người không có đôi mắt ấy, chẳng phải họ cũng vẫn làm nên huyền thoại đấy sao?
- Khi em quay trở lại thế giới này. Em lại càng giận mình hơn, tại sao em không quay trở lại sớm hơn? Có lẽ em có thể giữ được anh.
Shisui lắng nghe, gương mặt nghiêm túc. Anh hiểu những điều cô đã trả qua, và có lẽ đây chính là định mệnh.
- Hasu, em nói đúng, người Uchiha không phải yếu đuối như vậy.
- Hy sinh mạng sống để đổi lại sự yên bình cho cả làng, cũng đáng lắm chứ.
Anh nhẹ nhàng, mỉm cười với cô:
- Hasu, em phải nhớ: em mạnh mẽ hơn em tưởng, can đảm hơn em nghĩ. Các bạn của em đang chờ em quay lại. Em không thay đổi được quá khứ, nhưng em có thể thay đổi tương lai!
Hasu nhìn ra ngoài, cô thấy Sasuke, Naruto, Kiba, Chouji, Ino, Sakura, Hinata,… tất cả đều đang ở đó. Cô nhìn lại Shisui, cảm giác luyến tiếc dâng lên trong lòng. Cô không muốn rời xa anh, vì anh chính là tất cả đối với cô.
Như hiểu được suy nghĩ của cô, Shishui lại mỉm cười khích lệ.
- Hasu, anh gửi gắm ước mơ của mình lại cho em.
******************************************************
Một tia sáng lóe lên từ trái tim Hasu. Hàng ngàn đom đóm vây quanh cô, tạo thành một quả cầu ánh sáng bay lên. Quả cầu lơ lửng một lúc, rồi đột ngột chuyển hình, hóa thành một con thú nhỏ kỳ lạ: một sinh vật tròn xoe, lông trắng như tuyết, với đôi mắt đen láy và tai nhọn như cáo. Nó kêu lên một tiếng nhỏ: “Nhép… Nhép… ” rồi rơi bụp vào người Hasu.
Mọi người đều ngạc nhiên, mắt mở to, miệng há hốc. Chỉ đến khi Hasu mở mắt, họ mới có thể thở phào.
- AAAAAAA……….. HASU… HASU… TỈNH RỒI!
Hasu đưa hai tay lên bịp tai lại, nhìn Kiba cao giọng kích động với ánh mắt khó chịu, nhưng trong lòng lại cảm thấy ấm áp.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét