Tác giả: Hanakura
Sau khi xác định Hasu đã hoàn toàn ổn định không còn gì đáng
ngại, mọi người cũng lục tục về nhà hết, cũng khuya rồi ngày mai họ còn phải đến
trường nữa.
- Sasuke, em ổn rồi, anh cũng về nghỉ đi?
Hasu hướng ánh mắt về phía Sasuke người vẫn luôn im lặng nhìn cô từ khi cô tỉnh
lại cho tới giờ.
- Anh có điều gì muốn nói riêng với em sao?
Sasuke nhìn Hasu, đôi mắt ẩn chứa sự lo lắng mà cậu không thể che giấu. Cảm
giác vui sướng khi thấy cô tỉnh lại đan xen với nỗi sợ hãi khôn nguôi rằng cô
có thể rời xa cậu, như anh hai, và ba mẹ.
- Tại sao em lừa anh? Em nói em không sao, nhưng nhìn em bây giờ kìa.
Bình thường Sasuke luôn tỏ vẻ không quan tâm cái gì, nhưng với Hasu, mọi thứ
khác đi. Có thể vì cô và cậu là hai người còn sống duy nhất của gia tộc Uchiha,
có thể là vì hai người có hoàn cảnh tương đồng, cũng có thể vì sự hiện diện của
cô đã dần trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của cậu.
- Em thật sự không có lừa anh. Khi đó em thật sự tin rằng mình có thể thoát khỏi
những kẻ đó. Sau đó, thật sự em đã thoát được.
Hasu dừng lại, ngập ngừng vì cảm thấy mình đã bất cẩn:
- Chỉ là… chỉ là… gặp chút chuyện ngoài ý muốn. Ai mà ngờ, mấy con đom đóm em
nhìn tưởng vô hại ấy lại nguy hiểm như vậy chứ.
Sasuke thấy bộ dạng chột dạ của Hasu cũng không làm khó cô nữa, cậu lại hỏi:
- Là ai tấn công em trong rừng? Họ muốn làm gì?
- Là một kẻ thù…
Giọng Hasu bất chợt lạnh lùng, làm Sasuke giật mình. Cậu bắt đầu liên tưởng lại
đêm hôm đó.
*********************************************************
Sasuke trở về nhà sau buổi luyện tập, cậu thấy xác người thân trong gia tộc khắp
nơi. Và rồi cậu tìm thấy Itachi đứng cạnh xác cha mẹ mình. Sasuke hỏi, giọng
run rẩy:
- Anh ơi…
- Anh ơi, cha và mẹ đã…
- Tại sao? Tại sao?...
- Ai đã làm thế này?
Đôi mắt Sasuke đầy hoang mang, cậu không thể tin được điều mình đang chứng kiến,
hai mắt đẫm lệ, lắc đầu. Itachi vẫn chỉ đứng lặng im nhìn chằm chằm cậu.
[Vèo]
Một chiếc Shuriken bay sượt qua vai Sasuke ghim thẳng lên cánh cửa. Sasuke gập
người về phía trước, tay phải vội che vết thương, ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy
nghi hoặc:
- Anh ơi, sao anh lại…
Itachi vẫn đứng im bất động.
- Anh làm gì thế? _Sasuke lại hỏi.
- Đứa em ngốc nghếch. _ Giọng Itachi lạnh lùng, đôi mắt Sharingan của anh nhắm
lại.
- Mangekyo Sharingan (Vạn hoa kính tả luân nhãn).
Lập tức, Tsukuyomi (Nguyệt độc) tấn công Sasuke, đưa cậu vào một thế giới ảo
thuật kinh hoàng. Những cảnh tượng lần lượt hiện lên, mỗi người trong gia
tộc Uchiha ngã xuống. Sasuke đứng đó, đôi chân như bị cứng lại, không thể di
chuyển.
- Chân mình…
-A… aaa… aaaa…..
- AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA…..
Sasuke không thể chịu đựng dược nữa, cứ gào lên trong đau đớn:
- Anh ơi! Đừng cho em nhìn những thứ này!
Nhưng mọi người vẫn tiếp tục ngã xuống không ngừng.
- Tại sao? Sao anh lại làm thế?
- Không… không….
Lại một nhóm người chạy tới tấn công Itachi, nhưng chỉ bằng một ánh mắt
Sharingan của anh bọn họ còn chưa kịp tới gần đã bị đẩy ra xa mà bỏ mạng.
- AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA……
Sasuke tiếp tục hét lên trong đau đớn, vô vọng.
Ngay cả bác trai bác gái mới sáng nay còn trò chuyện với cậu hai bác còn khen
anh trai là thiên tài, nói các cậu là niềm tự hào của gia tộc. Các bác hiền
lành chất phác như vậy thế mà lúc này cũng ngã xuống.
- Bác ơi…
Sasuke quay sang gọi hai người, thân hình càng run rẩy.
Thế nhưng, một hình ảnh khác hiện lên, Itachi đứng sau ba mẹ, hai tay cầm thanh
kiếm Katana chuẩn bị ra tay.
- Cha, mẹ…
- Đừng, anh ơi!
Sasuke khóc nấc lên:
- Đừng làm thế với cha mẹ…
Tay Itachi lạnh lùng vung lên, thanh kiếm chém xuống.
Sasuke không thể chịu đựng được nữa, ngã xuống đất, thở hổn hển. Cậu nằm gục,
hình ảnh quái dị trong ảo thuật vẫn cứ ám ảnh. Itachi thu lại mắt Sharingan, trở
về với đôi mắt xám đen quen thuộc của gia tộc.
- Tại sao… Tại sao anh…
Itachi vẫn lạnh lùng trả lời:
- Để xem ta có khả năng đến đâu.
Sasuke gồng mình đứng dậy, hai bàn tay nắm chặt:
- Anh có khả năng gì ư? Chỉ có thế thôi sao? Anh giết mọi người vì thế sao?
Itachi nhắm mắt lại, đôi môi hơi nhếch lên:
- Điều đó rất quan trọng.
- Cái quái gì…
Sasuke gào lên trong sự căm phẫn:
- Đừng có nói láo.
Cậu lao tới, mặt đầy thù hận. Nhưng Itachi nhẹ nhàng thụi một đòn vào bụng cậu,
khiến Sasuke ngã nhào xuống đất. Itachi tiếp tục bước đến, lạnh lùng nhìn cậu.
- Thật đáng sợ…
Sasuke vội vã đứng dậy, chạy ra bên ngoài, mặt đầy nước mắt.
- Đừng giết em!
Thế nhưng anh lại nhẹ nhàng xuất hiện trước mặt cậu:
- Đừng giết em…
- Ngươi còn không đáng để ta ra tay. Đứa em ngốc nghếch… Nếu muốn giết ta, hãy
ghét ta, hận ta,…Và sống trong bóng tối. Trốn chạy, trốn chạy,… và tiếp tục sống…
***********************************************
Sasuke giọng cứng rắn, xen lẫn chút run rẩy:
- Là hắn sao?
Hasu nhìn Sasuke với đôi mắt đầy lo lắng, như thể có điều gì đó nghẹn lại trong
lòng. Cô rất muốn nói hết tất cả sự thật cho Sasuke, không muốn cậu tiếp tục sống
trong bóng tối của hận thù để rồi sau này phải hối hận, cô không muốn nhìn thấy
một Sasuke lầm đường lạc lối, đắm chìm trong bóng tối như kiếp trước.
Nhưng cô biết rằng đây không phải là lúc để cậu đối diện với
sự thật. Cô lo sợ nếu Sasuke chọn sai, sẽ không ai cứu vãn được. Người hại
cô lần này vẫn còn chưa biết rõ cô biết những gì, nếu như để Sasuke biết được sự
thật lúc này, cô lại kéo thêm cậu ấy vào trong nguy hiểm mà khó khăn lắm Itachi
mới đảm bảo được cho cậu. Vì vậy, cô chỉ nói:
- Sasuke, em biết anh muốn nói tới ai, nhưng không phải người ấy.
Sasuke ngước nhìn Hasu, đôi mắt đầy lo lắng, như thể một mảnh
ghép quan trọng trong cuộc đời chuẩn bị được hồi sinh.
- Trước hết em muốn kể cho anh một câu chuyện về Khổng Tử.
Có thể anh chưa nghe nói đến ông ấy, nhưng ở một nơi khác, ông là người rất
vĩ đại lắm.
“Một lần Khổng Tử dẫn học trò đi du thuyết từ Lỗ sang Tề.
Trong đám học trò đi với Khổng Tử có Nhan Hồi và Tử Lộ là hai học trò yêu của
Khổng Tử. Trong thời Đông Chu, chiến tranh liên miên, các nước chư hầu loạn lạc,
dân chúng phiêu bạt điêu linh, lầm than đói khổ… Thầy trò Khổng Tử cũng lâm vào
cảnh rau cháo cầm hơi và cũng có nhiều ngày phải nhịn đói, nhịn khát. Tuy vậy,
không một ai kêu than, thoái chí; tất cả đều quyết tâm theo thầy đến cùng.
May mắn thay, ngày đầu tiên đến đất Tề, có một nhà hào phú từ lâu đã nghe danh
Khổng Tử, nên đem biếu thầy trò một ít gạo… Khổng Tử liền phân công Tử Lộ dẫn
các môn sinh vào rừng kiếm rau, còn Nhan Hồi thì đảm nhận việc thổi cơm.
Tại sao Khổng Tử lại giao cho Nhan Hồi - một đệ tử đạo cao đức trọng mà Khổng Tử
đã đặt nhiều kỳ vọng nhất - phần việc nấu cơm? Bởi lẽ, trong hoàn cảnh đói kém,
phân công cho Nhan Hồi việc bếp núc là hợp lý nhất.
Sau khi Tử Lộ dẫn các môn sinh vào rừng kiếm rau, Nhan Hồi thổi cơm ở nhà bếp,
Khổng Tử nằm đọc sách ở nhà trên, đối diện với nhà bếp, cách một cái sân nhỏ.
Đang đọc sách bỗng nghe một tiếng “cộp” từ nhà bếp vọng lên, Khổng Tử ngừng đọc,
liếc mắt nhìn xuống… thấy Nhan Hồi từ từ mở vung, lấy đũa xới cơm cho vào tay
và nắm lại từng nắm nhỏ… Xong, Nhan Hồi đậy vung lại, liếc mắt nhìn chung
quanh… rồi từ từ đưa cơm lên miệng…
Hành động của Nhan Hồi không lọt qua đôi mắt của vị thầy tôn kính. Khổng Tử thở
dài… ngửa mặt lên trời mà than rằng:
- Chao ôi! Học trò giỏi nhất của ta mà lại đi ăn vụng thầy, vụng bạn, đốn mạt
như thế này ư? Chao ôi! Bao nhiêu kỳ vọng ta đặt vào nó thế là tan thành mây
khói!
Sau đó, Tử Lộ cùng các môn sinh khác mang rau về… Nhan Hồi lại luộc rau… Khổng
Tử vẫn nằm im đau khổ…
Một lát sau rau chín. Nhan Hồi và Tử Lộ dọn cơm lên nhà trên; tất cả các môn
sinh chắp tay mời Khổng Tử xơi cơm.
Khổng Tử ngồi dậy và nói rằng:
- Các con ơi! Chúng ta đi từ đất Lỗ sang Tề đường xa vạn dặm, thầy rất mừng vì
trong hoàn cảnh loạn lạc, dãi nắng dầm mưa, đói khổ như thế này mà các con vẫn
giữ được tấm lòng trong sạch, các con vẫn yêu thương đùm bọc nhau, các con vẫn
một dạ theo thầy, trải qua bao nhiêu chặng đường đói cơm, khát nước… Hôm nay,
ngày đầu tiên đến đất Tề, may mắn làm sao thầy trò ta lại có được bữa cơm. Bữa
cơm đầu tiên trên đất Tề làm thầy chạnh lòng nhớ đến quê hương nước Lỗ. Thầy nhớ
đến cha mẹ thầy… cho nên thầy muốn xới một bát cơm để cúng cha mẹ thầy, các con
bảo có nên chăng?
Trừ Nhan Hồi đứng im, còn các môn sinh đều chắp tay thưa:
- Dạ thưa thầy, nên ạ!
Khổng Tử lại nói:
- Nhưng không biết nồi cơm này có sạch hay không?
Tất cả học trò không rõ ý Khổng Tử muốn nói gì nên ngơ ngác nhìn nhau. Lúc bấy
giờ Nhan Hồi liền chắp tay thưa:
- Dạ thưa thầy, nồi cơm này không được sạch.
Khổng Tử hỏi:
- Tại sao?
Nhan Hồi thưa:
- Khi cơm chín con mở vung ra xem thử cơm đã chín đều chưa, chẳng may một cơn
gió tràn vào, bồ hóng và bụi trên nhà rơi xuống làm bẩn cả nồi cơm. Con đã
nhanh tay đậy vung lại nhưng không kịp. Sau đó con liền xới lớp cơm bẩn ra, định
vứt đi… nhưng lại nghĩ: cơm thì ít, anh em lại đông, nếu bỏ lớp cơm bẩn này thì
vô hình trung làm mất một phần ăn, anh em hẳn phải ăn ít lại. Vì thế cho nên
con đã mạn phép thầy và tất cả anh em, ăn trước phần cơm bẩn ấy, còn phần cơm sạch
để dâng thầy và tất cả anh em…
- Thưa thầy, như vậy là hôm nay con đã ăn cơm rồi… bây giờ, con xin phép không
ăn cơm nữa, con chỉ ăn phần rau. Và… thưa thầy, nồi cơm đã ăn trước thì không
nên cúng nữa ạ!
Nghe Nhan Hồi nói xong, Khổng Tử ngửa mặt lên trời mà than rằng:
- Chao ôi! Thế ra trên đời này có những việc chính mắt mình trông thấy rành
rành mà vẫn không hiểu được đúng sự thật! Chao ôi! Suýt tí nữa là Khổng Tử này
trở thành kẻ hồ đồ!”
Câu chuyện của Khổng Tử dường như thấm vào tâm trí Sasuke, khiến cậu chậm lại
suy nghĩ về những gì mình thấy và những gì mình phải làm.
- Sasuke, không phải mọi sự vật đều như vẻ ngoài.
Hasu nhẹ nhàng tiếp tục.
- Và anh phải cẩn thận với những gì mình nhìn thấy.
- Đừng để lòng thù hận che mờ lý trí của mình!
Sasuke im lặng đứng lên bước ra khỏi phòng. Câu chuyện của Hasu cứ ám ảnh trong
đầu cậu. Có sự thật nào khác đằng sau thảm kịch gia tộc mà cậu không biết? Hasu
đã biết những gì? Tại sao cô không nói cho cậu biết? Trong lòng cậu dấy lên hy
vọng muốn tìm ra sự thật.
Excellence!
Trả lờiXóa