Thứ Bảy, 3 tháng 3, 2018

Chap 24: Tham gia cùng đội 7- CÁNH SEN - HANAKURA


Chap 24: Tham gia cùng đội 7

Tác giả: Hanakura (Han)

- Con đi đâu vậy Inari? _ Ông Tazuna gọi với theo trong khi cậu nhóc đã ra tới cửa.

- Con đi ngắm biển. _ Cậu bé kéo của phòng ra. Chợt thấy ngay sau cánh cửa, một bé gái trạc tuổi cậu, đang nhìn cậu chằm chằm. Inari chưa từng nhìn thấy ai xinh đẹp như cô ấy. Khi mà cậu còn chưa biết phải phản ứng thế nào thì người đó đã nhìn thẳng vào mắt cậu và lạnh nhạt nói:

- Trên đời này không gì là không thể, chỉ là cậu có tin, có dám nghĩ, dám làm nó hay không mà thôi. Những kẻ hay nghi ngờ thường chẳng làm nên tích sự gì cả. _ Dứt lời Hasu lách người lướt qua cậu nhóc đi vào nhà.

Nghe ra hàm ý Hasu đang nói mình, Inari căm giận quay người lại phản đối:

- Cậu thì biết cái gì? Nói thì hay lắm, nhưng kẻ yếu luôn thua người có quyền lực. Các người có làm gì cũng không thể chiến thắng được Gatoh.

-  Cậu nói đúng. _ Mọi người, ngay cả Inari không ai ngờ Hasu lại quay người lại trả lời cậu như vậy. Nhưng vài giây sau cô bé lại chậm rãi lên tiếng.

- Vì vậy nên cậu mãi mãi là kẻ thua cuộc. Chính suy nghĩ của cậu dẫn tới kết quả mà cậu nhận được.

Ngước mắt lên trần nhà cố ngăn cản những giọt nước mắt đang có dấu hiệu muốn trào ra, hình ảnh khuôn mặt Shisui niichan trước khi chết như ẩn như hiện trong đầu Hasu, khi đó anh mỉm cười. Trong lòng Hasu, anh trai là người hùng, là thần tượng vĩ đại nhất. Dù sự hy sinh của anh không được thế giới này biết đến, cũng chẳng được ai công nhận nhưng anh vẫn mỉm cười. Anh mỉm cười vì anh tin tưởng đồng đội anh, tin tưởng thế hệ trẻ các cô sẽ tiếp tục thay anh bảo vệ tương lại gia tộc và ngôi làng. Anh chưa từng hối hận vì những việc mình đã làm.

Hasu tiến sát lại, thì thầm bên tai Inari:

- Cậu cũng nhìn thấy nụ cười của người ấy trước khi rời đi phải không? _ Cô biết, trong lòng Inari cũng có một Shisui giống như cô. Cha Inari thật sự là một người hùng, và cậu ấy nên tin tưởng vào điều đó.

Inari không thể tin vào những gì tai mình vừa nghe, trong đầu vang lên hàng ngàn câu hỏi. "Người này là ai? Làm sao cậu ấy biết?..." Từng hình ảnh ngày định mệnh đó hiện lên trong đầu làm đầu cậu đau như búa bổ.

Mặc kệ Inari với đôi mắt trợn ngược, sững sờ nhìn mình, Hasu biết rồi cậu nhóc sẽ tìm ra đáp án. Bước tiếp về hướng phía Kakashi sensei và những người khác Hasu cất tiếng hỏi:

- Thầy Kakashi, em xin phép được tham gia cùng đội 7 trong nhiệm vụ này được chứ ạ? _ Cô quyết định rồi, cô sẽ không chỉ đứng ngoài chờ đợi họ trưởng thành nữa. Cô cần tham gia vào, cần chứng minh cho họ thấy không có sự hy sinh nào là vô nghĩa. "Phải không Shisui niichan!"

- Chắc chắn rồi, Hasu! _ Kakashi con mắt sáng ngời đáp lại. Nếu như trước kia anh còn có thể do dự, thì sau khi chứng kiến Hasu bình tĩnh đứng trước Zabuza anh không còn chút nghi ngờ nào về khả năng của cô bé. 

Cùng lúc đó, Sasuke cũng đưa mắt nhìn về phía Hasu rồi lập tức quay đi, ánh mắt đầy phức tạp.

Phía gần cửa Inari vụt chạy đi. Ông Tazuna quay đầu lại xin lỗi thay cho hành động của Inari:

- Ta xin lỗi.

Naruto thì vẫn chưa nguôi được cơn giận, bỏ đi theo hướng Inari vừa chạy ra ngoài.

- Mẹ nó! Tức thật! Ta cần phải nói với nó một hai điều. _ Vừa bước lên cầu thang, Naruto vừa giậm chân để xả cơn bực dọc trong lòng.

**************************

Tiếng nhạn kêu [kiu... kiu... kiu...] ngoài bờ biển, Naruto một mình bước đi trên hành lang thì nghe gần đó có tiếng khóc nhỏ [hứ... hư... hư... hư...]. Cậu nhẹ nhàng tiến lại gần phía căn phòng hướng ra biển đó, hé mở cửa nhìn lén vào trong: "Nó đang khóc"

















Inari đang ngồi trên bệ cửa sổ, hai cánh cửa mở tung hướng ra ngoài biển, trên tay cậu ta cầm bức ảnh của ai đó và khóc như mưa, miệng lẩm bẩm:

- Bố ơi... bố... hu... hu... hu...

*************************************

Khu rừng Sóng Quốc.

- Bây giờ chúng ta bắt đầu chương trình huấn luyện. _ Kakashi sensei bắt đầu vào bài.

- Vâng ạ! _ Naruto hăng hái hô to chuẩn bị vào huấn luyện.

- Nhưng trước đó, ta sẽ nói lại một lần nữa về Chakra, kỹ năng cơ bản của một ninja.

- Tại thời điểm này? _ Sasuke đôi mắt nhắm lại khiến người khác không nhìn ra được cậu đang suy nghĩ gì.

- Em biết rồi! _ Naruto loi choi vẻ mặt biết tuốt. - Chatora phải không ạ? _ Vô cùng vô tư phát biểu.

Sau khi nghe học trỏ trả lời Kakashi vẻ mặt hết chỗ nói, chán nản cúi đầu, giọng trầm xuống:

- Nó là Chakra.

Nhìn vẻ mặt đần thối của Naruto, thầy quyết định đưa tay chỉ về phía Sakura:

- Được rồi, Sakura nói đi.

- Nghe đây Naruto, tôi sẽ giải thích, theo cách đơn giản nhất để tiết kiệm thời gian. _ Sakura hai tay chống hông lên tiếng giản lại bài cho Naruto.

- Chakra là năng lượng mà một ninja cần dùng để thi triển một nhẫn thuật. Năng lượng đó bắt nguồn từ năng lượng cơ thể, được tập hợp từ mỗi một tế bào trong người...

- Nguồn năng lượng đó có được do luyện tập và kinh nghiệm thực tế. Nói cách khác, nhẫn thuật bắt nguồn từ hai nguồn năng lượng (thể lực và tinh thần) hòa quyện, bổ trợ lẫn nhau trong cơ thể... Quá trình này được gọi là luyện Chakra. Và với Chakra này một người có thể thi triển nhẫn thuật bằng cách niệm chú!

- Chính xác! Thầy Iruka đã có một học sinh xuất sắc.

Kakashi không tiếc lời khen ngợi làm Sakura vui sướng nhún vai hí hửng cười. Tuy nhiên vẫn có người cảm thấy chưa hài lòng:

- Gì vậy? Mọi người có thể học được điều đó với cơ thể của mình ngay cả khi không hiểu hết nguyên lý. – Naruto nhận định.

- Đúng như Naruto vừa nói. Chúng ta có thể sử dụng nhẫn thuật một cách thoải mái. – Sasuke bình đạm đưa ra ý kiến đồng quan điểm.

- Không. Các em chưa đủ trình độ để sử dụng Chakra một cách hoàn hảo. – Kakashi sensei thương tiếc báo tin.

- [GÌ???] – Naruto miệng mắt ngoác rộng hét lên. Sasuke cũng không ngoại lệ bị gây sự chú ý.

- Nghe này. Như Sakura nói, luyện Chakra nghĩa là trích xuất năng lượng từ cả thể lực lẫn tinh thần, sau đó quyện chúng lại và nạp vào cơ thể. Và số lượng mỗi năng lượng sẽ khác nhau, phụ thuộc vào nhẫn thuật mà các em muốn thi triển (Năng lượng đất, nước, lửa, điện, mộc). Nói cách khác, sự hòa trộn sẽ là khác nhau.

- Các em chưa thể sử dụng Chakra một cách hiệu quả. Ngay cả khi các em có thể luyện được một số lượng lớn Chakra. Nếu các em không giữ được cân bằng, công lực các em sẽ chỉ đạt được một nửa. Không thể thi triển hết được.

(Giống như Naruto, trong bài thì cuối kỳ, tất cả mọi người đều hoàn thành bài thi tạo ra 3 ảnh phân thân. Còn Naruto mặc dù lượng chakra của cậu hơn hẳn người bình thường, nhưng cậu ấy lại chỉ tạo ra được một bản sao mà bản sao này ẻo lả, vừa ra cái là nghoẻo luôn. Còn không dùng được nữa. xox)

- Lãng phí năng lượng sẽ dẫn tới một nhược điểm là sẽ không thể chiến đấu trong một thời gian dài.

- Vậy em nên làm gì đây? – Naruto xoa đầu hỏi.

- Các em đang chuẩn bị học làm cách nào để điều khiển cơ thể. Các em phải trải qua một quá trình khổ luyện _ Quá trình này sẽ đưa các em vào quỹ đạo.

- Vậy chúng ta sẽ làm gì? _ Sakura hỏi.

- Leo cây! _ Kakashi vẻ mặt tỉnh bơ chỉ lên cây nói.

- Leo cây???? _ Cả ba người Sasuke, Naruto, Sakura đồng thanh nghi vấn.

- Đúng vậy. Nhưng không phải là leo cây thông thường. Các em sẽ leo mà không dùng tới tay. _ Thầy Kakashi giơ hai bàn tay lên trên và nói.

- Làm sao mà tụi em là được?! _ Sakura vẻ mặt như cá chết nói.

- Nhìn đây. _ Kakashi sensei đưa tay kết ấn “Mùi” tập trung chakra dồn vào hai lòng bàn chân tạo thành vòng gió xoay tròn nhẹ, những chiếc lá bay bay.

- Hả?....

- Thấy ấy đang leo…

- …thẳng đứng chỉ với hai chân.

Ba người Naruto, Sakura và Sasuke ngạc nhiên ngước mắt nhìn Kakashi sensei.

- Tất cả là vậy. Tụ họp chakra của các em vào đôi chân và làm cho nó dính chặt vào thân cây. Những điều như thế này chỉ có thể khi các em dùng chakra. _ Thầy Kakashi đứng treo ngược trên cành cây ung dung như đứng trên đất liền và nói.

- Đợi đã, làm sao tụi em có thể mạnh lên bằng cách làm như vậy? _ Sakura tiếp tục hỏi.

Kakashi sensei lúc này mới giải thích:

- Bây giờ chúng ta vào chủ đề chính.

- Mục đích của chương trình huấn luyện này là tích lũy thật nhiều chakra tinh luyện vào đúng vị trí.

- Điều này là rất khó ngay cả với ninja được đào tạo tốt.

- Số lượng chakra được dùng cho bài tập leo cây này là rất ít. Và nơi khó tập trung chakra nhất chính là đằng sau thân cây.

- Nói cách khác, nếu các em có thể làm chủ điều này, các em có thể học bất cứ nhẫn thuật nào. Theo lý thuyết là vậy.

- Mục đích thứ hai là để duy trì chakra tinh luyện đó.

- Ninja tinh luyện chakra trong suốt trận chiến. Trong tình thế đó, việc duy trì chakra tinh  luyện còn khó hơn là tinh luyện ra nó.

- Ồ, dường như không có gì xảy ra ngay cả khi ta trình bày bài diễn thuyết này.

- Ta muốn các em học nó với chính cơ thể của mình.

Dứt lời thầy Kakashi phi thẳng 3 thanh kunai đến trước mặt 3 người Naruto, Sakura và Sasuke.

- Dùng con dao đó để đánh dấu vào nơi mà các em có thể leo tới với khả năng hiện tại. Sau đó, cố gắng đánh thêm nhiều dấu xung quanh dấu cũ.

- Các em chưa thể leo cây bằng cách đi bộ. Vậy thì hãy chạy lấy đà và làm các việc mà thầy đã yêu cầu.

- Làm được chứ?

Naruto hùng dũng tuyên bố:

- Bài tập này là quá dễ đối với em! Kể từ khi em là chàng trai cừ nhất tời giờ.

- Được rồi, yên lặng chút nào. Cố gắng leo lên bất cứ một cái cây nào. _ Kakashi vẫn trong trạng thái treo ngược cành cây thúc giục.


Thứ Tư, 25 tháng 1, 2017

Chap 23: Trên đời này không gì là không thể - CÁNH SEN - HANAKURA

 P/s: Đã để mọi người đợi lâu. (Han cúi đầu xin lỗi. T.T)

Chap 23: Trên đời này không gì là không thể

Tác giả: Hanakura


- Kakashi sensei…!? _ Naruto cúi xuống gần thầy nhỏ giọng thăm dò nhưng thầy vẫn không hề phản ứng, cậu sợ hãi hô lên:

- Kakashi sensei….

Hasu bước tới ngồi cạnh thầy Kakashi, cô đưa hai ngón cái và trỏ mở rộng vành mắt, chỉ thấy đôi con ngươi co rụt, lòng trắng dày đặc những tơ máu đỏ theo suy luận ban đầu là xuất huyết dưới kết mạc do tập trung quá nhiều chakra sử dụng cho đôi mắt:

- Mọi người yên tâm, không có gì đặc biệt nghiêm trọng. Do thầy dùng Sharingan quá nhiều thôi.

Naruto và Sasuke thở phào nhẹ nhõm, hai người giúp Hasu đưa thầy Kakashi tới nằm thoải mái dưới bóng dâm gốc cây ven đường.

Lum cũng trở lại trên vai Hasu.

- Nheo…. Nheo…

Hasu liếc mắt nhìn nhóc ra hiệu.

- Giúp mommy một chút.

- Dạ. _ Lum vui vẻ gật đầu.

Hội ý thành giao, Hasu tập trung chakra vào lòng hai bàn tay đang đan vào nhau hòa chúng vào làm một với chakra của Lum, đưa tới vị trí hai mắt đang nhắm nghiền của Kakashi sensei. Đôi bàn tay nhỏ nhắn nhắn trắng muốt lúc này phát ra ánh sáng xanh ngọc kỳ diệu,  cứ thế đi vào đôi mắt của Kakashi. Đầu óc Hasu cũng không ngừng suy luận:

“Lượng chakra mà Kakashi sensei phải tiêu hao khi sử dụng Sharingan lớn hơn gấp 5 lần so với người sử dụng Sharingan thông thường. Việc này cực kỳ bất lợi cho thầy ấy trong mỗi lần giao chiến. Tại sao lại có sự chênh lệch lớn như vậy? Về lý thuyết là do thầy không phải người gia tộc Uchiha, không có huyết kế giới hạn. Nhưng mình vẫn cảm thấy có gì đó không đúng. Chiếu theo định luật bảo toàn và chuyển hóa năng lượng của bác sĩ Mayer và các nhà khoa học thế kỷ XIX thì lượng chakra dư thừa ấy đã chuyển hóa thành dạng gì, đi đâu?”

Cơ thể Hasu chợt khựng lại, dường như loáng thoáng nhận ra cái gì đó, nhưng lại không bắt lại được, giống như đã nhìn thấy nhưng lại như không phải, nó đến rồi đi rất nhanh làm người ta không nắm chắc. Hai tay cô bé thu lại, cả người rơi vào trầm tư.

- A… Thầy tỉnh rồi. _ Naruto và Sakura vui mừng reo lên.

- Sharingan thật lợi hại, nhưng nó tổn hao nguyên khí quá nhiều. Em không biết là nó tốt hay xấu đây. _ Sakura than thở.

Kakashi sensei ngồi dậy, đầu óc hơi choáng váng, thầy đưa tay phải lên đỡ trán và nhìn hoàn cảnh xung quanh, nhận ra mình mới ngất cũng chưa lâu. Nếu  như với cường độ sử dụng Sharingan như vừa rồi bình thường sẽ phải mất khoảng 2 đến 3 tiếng đồng hồ sau mới có khả năng tỉnh lại, có lẽ phải một tuần sau mới có thể hồi phục, nhưng hiện tại ngoại trừ vừa rồi hơi đau đầu ra thì cả cơ thể cảm thấy cực kỳ sảng khoái giống như sáng sớm ngủ dậy. Thầy nghi hoặc hỏi:

- Thầy xin lỗi. Vừa rồi là…

- Là Hasu truyền chakra cho thầy. _ Sasuke lập tức hiểu ý tiếp lời.

Cơ thể Kakashi thoáng chững lại: 

- Hasu? Em là ninja trị thương sao? _ Thầy quay đầu nhìn Hasu bên cạnh mình. Cô nhóc  đang thất thần suy nghĩ cái gì đó, không hề nhận ra có người đang nói chuyện với mình.

Sasuke ánh mắt lo lắng, lay nhẹ người Hasu:

- Hasu, Hasu,… Em không sao chứ?

- A.... _ Hasu giật mình, ngước mắt nhìn Sasuke.

- Không sao, em không sao. _ Ngoảnh đầu nhìn xung quanh thấy mọi người đang chăm chú nhìn mình, Kakashi sensei cũng đã tỉnh. Cô bé làm như không có chuyện gì, đứng dậy phủi mông thúc giục mọi người.

- Đi thôi. _ Rồi lại thất thần tiếp tục bước đi.

Nhìn phản ứng kỳ lạ của Hasu, mọi người muốn nói chuyện rồi lại thôi, lục tục đứng dậy lên đường.

Sasuke nhìn chằm chằm bóng lưng Hasu phía trước rồi lại quay đầu đi, cũng bắt đầu lâm vào trầm ngâm tương tự. Lúc này cậu cảm thấy cực kỳ phẫn nộ với bản thân mình. Nếu như việc không thể đối đầu với Zabuza khiến cậu cảm thấy bản thân mình thất bại, thì việc nhìn thấy Hasu có khả năng vượt trội hơn hẳn thì cậu càng hận bản thân mình hơn. Lẽ ra nhận ra được sức mạnh của em ấy phải khiến cậu vui mừng mới đúng, nhưng bản thân cậu lại cảm thấy rất không thoải mái nếu như không muốn nói là khó chịu và ghen tị.

“Tại sao mày lại có những suy nghĩ thối tha như vậy! Mày phải mạnh mẽ, mạnh mẽ hơn để bảo vệ em ấy.” _ Sasuke hai tay nắm chặt, giận giữ với chính bản thân mình.

***********************************************

Nhà ông Tazuna, trong phòng khách ngoại trừ Hasu đang ngồi một mình ngoài bờ biển thì tất cả đều tập trung ở đây.

- Kakashi, cậu đã tiêu diệt được một tên ninja rất mạnh. Có lẽ chúng ta sẽ được yên ổn một thời gian. _ Ông Tazuna tay cầm chiếc khăn tắm quàng trên cổ lau mồ hôi trên mặt nói.

Kakashi sensei không hưởng ứng lời ông Tazuna vừa nói, đặt cả bàn tay lên trán suy nghĩ. “Zabuza đã chết rồi nhưng sao mình cứ cảm thấy lo lo. Có vẻ, mình đã quên một vài thứ rất quan trọng.”

- Có chuyện gì vậy thầy? _ Naruto chú ý thấy vẻ mặt khác thường của Kakashi sensei.

- À, ừ, về cậu bé ANBU làng Sương Mù hôm nay… Ninja truy sát được coi như là kẻ mổ xác chết ngay tại chỗ.

- Thế… _ Sakura chưa hiểu ý thầy muốn nói.

- Cậu bé đeo mặt nạ đã làm gì với Zabuza? _ Kakashi sensei hỏi lại.

- Làm sao chúng ta biết được. Cậu ta đã bế Zabuza đi. _ Sakura đáp ngay lại.

- Đúng vậy. Tất cả những gì cậu ta muốn đó là mang đầu Zabuza về như là bằng chứng. Bên cạnh đó, vũ khí mà cậu ta dùng rất đáng ngờ. _ Kakashi tiếp tục dẫn dắt.

- Đó là những chiếc kim dài. _ Sasuke hình dung lại, chợt nhận ra, đôi mắt cậu mở to.  – Có lẽ nào?

- Phải, đúng như em vừa nghĩ. _ Kakashi khẳng định lại nghi vấn của cậu là đúng.

- Hả? _ Naruto chống đầu nhìn. Ông Tazuna cũng liền thốt lên nghi vấn trong đầu cậu lúc này.

- Các cháu đang nói chuyện gì vậy?

- Zabuza vẫn còn sống. _ Sasuke đứng khoanh tay, bình tĩnh khẳng định.

- Cái gì……………..? _ Ông Tazuna, Sakura và Naruto ngoạc miệng ra hét lớn, hai mắt trợn tròn.

- Vậy nghĩa là sao? _ Naruto hai tay nắm lại để phía trước đập lên đập xuống trong khoảng không.

- Thầy đã kiểm tra lại là hắn đã chết rồi mà, thầy Kakashi. _ Sakura nôn nóng nhoài người lên phía trước hỏi lại.

- Ta đã kiểm tra. Nhưng hắn dường như chỉ đang hấp hối. Vũ khí mà ninja săn đuổi đó dùng có sức sát thương thấp, trừ khi trúng vào chỗ hiểm. Phần lớn nó chỉ được dùng trong châm cứu. Ninja săn đuổi hiểu biết về cơ thể người rất tốt. Đối với họ việc để cho một người lâm vào trạng thái hấp hối là rất đơn giản.

- Thứ nhất, cậu ta vác cái xác của Zabuza lên mặc dù cái xác của hắn nặng hơn cậu ta. Thứ hai, cậu ta dùng một vũ khí có tỉ lệ chính xác cực cao. Từ những điểm đó có thể thấy cú đánh đó không phải để giết Zabuza mà là để giúp hắn. _ Sasuke đưa ra từng luận điểm rõ ràng và kết luận.

- Chính xác, Sasuke! _ Kakashi nhìn Sasuke bằng ánh mắt tán thưởng. Chỉ mới 12 tuổi nhưng cậu nhóc có đầu óc cực kỳ nhạy bén.

- Có lẽ hai người nghĩ hơi quá rồi. _ Ông Tazuna không cho là đúng.

- Không, khi một ninja cảm thấy điều bất thường, anh ta phải chuẩn bị trước khi quá muộn. Đó là một trong những nguyên tắc “thép” của ninja. _ Kakashi sensei khẳng khái nói.

Sasuke nhìn cái người đang run rầy bên cạnh mình lắc đầu cảm thán “Cậu ta đang hạnh phúc vì biết Zabuza vẫn còn sống. Thật đúng là Naruto!”

- Thầy định sẽ làm gì trước khi quá trễ? Liệu cậu bé đeo mặt nạ kia có phải cũng là kẻ thù của chúng ta? _ Sakura hỏi.

- Thầy đang định huấn luyện cho tất cả mọi người.

- Đợi đã, ngay cả chúng ta luyện tập, nó vẫn chẳng giúp ích được gì. Khi mà thầy – người dùng Sharingan siêu đẳng vẫn chẳng địch lại được hắn. _ Ngoài miệng thì nói vậy còn nội tâm Sakura thì mạnh mẽ chửi thề “Chết tiệt! Thầy tính giết hết bọn em hả????”

- Sakura, ai đã phân tán sự chú ý của Zabuza khi hắn đang đuổi giết Hasu? Ba đứa em đang trưởng thành rất nhanh. Đặc biệt là em Naruto.

- Hả? _ Naruto ngây ra.

- Em lớn nhanh nhất. _ Kakashi sensei híp mắt cười nói.

Naruto khóe môi khẽ nhếch lên vui sướng vì được thầy khen ngợi.

“Dường như cậu ấy đang ngày càng đáng tin cậy, nhưng…” _ Sakura bình luận.

- Thầy rành nghề lắm thầy à. Giờ thì mọi thứ đang trở nên thú vị hơn. _ Naruto giơ hai nắm tay lên không thể không tự sướng. Đúng lúc này cửa phòng đẩy ra:
- Không, không đâu. _ Một cậu nhóc khoảng chừng 8 tuổi bước vào phòng.


- Mày, mày là ai? _ Naruto quay người lại chỉ tay vào cậu nhóc.

- Ồ, Inari, cháu đã ở đâu vậy? _ Ông Tazuna đưa hai tay lên gọi cháu trai của mình.

- Cháu đã về rồi đây, ông ơi… _ Khác với giọng nói không tin tưởng ban nãy, giọng nói non nớt lại vang lên, cậu bé lao vào lòng ông mình ôm chặt.

- Inari, chào mọi người đi. Họ là những ninja đã theo hộ tống ông đó. _ Lúc này mẹ cậu nhóc cũng tiến đến hai tay chống hông người hơi cúi, dạy dỗ cậu nhóc.

- Không sao đâu mà, phải không Inari. _ Ông Tazuna xoa đầu nhóc dỗ dành.

Ánh mắt cậu nhóc hoài nghi nhìn từng người trong đội 7, giống như nhìn thấy được tương lai của bọn họ, nhóc quay sang nói chuyện với mẹ mình:

- Mẹ, họ sắp chết rồi. Không một ai có thể chiến thắng khi chống lại Gatoh.

- Nhóc nói gì? Khủng bố tụi này hả? _ Naruto hét toáng lên.

- Nghe đây, ta là một siêu anh hùng, đang sắp trở thành một Hokage lừng danh. Không biết ai là Gatoh hay chocolat nhưng hắn chẳng phải đối thủ của ta. _ Cậu tiếp tục tự tin khẳng định bản thân và ước mơ của mình.

- Người hùng? Tên ngốc, chẳng thấy có vẻ gì là người hùng cả. _ Nhóc Inari cúi đầu lẩm bẩm, rồi khẳng định sự không tin tưởng của mình làm Naruto điên tiết.

- Á á… Mày nói cái gì? _ Naruto lao về phía trước muốn đánh tên nhóc kia một trận nhưng Sakura đã kịp thời ngăn lại.

- Dừng lại nào.

- Nếu anh không muốn chết thì về nhà đi. _ Cậu nhóc bỏ lại một câu nói rồi quay người bỏ đi.

- Con đi đâu vậy Inari. _ Ông Tazuna gọi với theo lúc này cậu nhóc đã ra tới cửa.

- Con đi ngắm biển. _ Cậu bé kéo của phòng ra, chợt thấy ngay sau cánh cửa một bé gái trạc tuổi cậu, đang nhìn cậu chằm chằm, Inari chưa từng nhìn thấy ai xinh đẹp như cô ấy. Khi mà cậu còn chưa biết phải phản ứng thế nào thì người đó đã nhìn thẳng vào mắt cậu và lạnh nhạt nói:

- Trên đời này không gì là không thể, chỉ là cậu có tin, có dám nghĩ, dám làm nó hay không mà thôi. Những kẻ hay nghi ngờ thường chẳng làm nên tích sự gì cả. _ Dứt lời Hasu lách người lướt qua cậu nhóc, bước thẳng vào nhà.

Nghe ra hàm ý Hasu đang nói mình, Inari căm giận quay người lại phản đối:

- Cậu thì biết cái gì? Nói thì hay lắm, nhưng kẻ yếu luôn thua người có quyền lực. Các người có làm gì cũng không thể chiến thắng được Gatoh.

-  Cậu nói đúng. _ Mọi người, ngay cả Inari không ai ngờ Hasu lại trả lời như vậy. Nhưng vài giây sau cô bé lại chậm rãi lên tiếng.

- Vì vậy nên cậu mãi mãi là kẻ thua cuộc.

Thứ Bảy, 24 tháng 12, 2016

Chap 22: Kakashi sensei lên sàn diễn - CÁNH SEN - HANAKURA

Chap 22: Kakashi sensei lên sàn diễn

Tác giả: Hanakura

Trong khi Naruto bao vây Zabuza tạo đội hình một giọt nước cũng không lọt, đồng thời hò hét làm loạn tinh thần của Zabuza. Thì Sasuke không tiếng động xuất hiện trên đầu hắn, ngay chính giữa đội hình mà Naruto đang bày ra, tay kết ấn:

- Katon goukakyuu no jutsu (Hỏa độn hào hỏa cầu chi thuật). _ Một quả cầu lửa cực đại, lớn bằng cả vòng tròn mà Naruto đang tạo ra bay thẳng về phía Zabuza.

Hasu mỉm cười nhìn Naruto và Sasuke ăn ý phối hợp “Có lẽ Kakashi sensei nên dạy họ thêm về các nguyên tố Chakra tự nhiên.”

- Kế hoạch thông minh đấy nhưng... _ Kakashi nhìn ấn hỏa độn của Sasuke nhíu mày, kế hoạch của hai đứa sẽ hoàn hảo nếu như thuộc tính chakra của Zabuza là loại khác chứ không phải thủy độn. Quả nhiên đúng như lo lắng của Kakashi:

- Suiton mizurappa (Thủy độn thủy khí) _ Nước từ miệng Zabuza phun ra như vòi rồng  khiến hỏa độn của Sasuke dần bị khống chế [Xèo… xèo… xèo…] rồi tắt lụi. Thực tế chứng minh kinh nghiệm thực chiến của đội 7 vẫn còn yếu, cần thời gian dài để rèn luyện thêm. Zabuza hai tay vẫn tiếp tục chuyển động kết ấn.

- Hai đứa lùi lại, bảo vệ ông Tazuna, các em không thể thắng được hắn. _ Kakashi lập tức xuất hiện đối diện Zabuza, hai tay cũng chuyển động không ngừng, nếu quan sát thật kỹ thì có thể nhận ra cách kết ấn của Kakashi giống hệt Zabuza. Một tràng ấn dài phức tạp của hai jounin gần như được hoàn thành cùng lúc.

- Suiton Suiryuudan no jutsu! (Thủy độn Thủy long đàn thuật!) _ Giọng nói Zabuza và Kakashi vang lên cùng lúc.

Ở dòng sông bên cạnh hai con thủy long giống hệt nhau cùng chồi lên khỏi mặt nước, chúng uốn lượn, gườm gườm nhau bằng ánh mắt màu vàng sáng chói dữ tợn. Thân hình khổng lồ của chúng giao quấn vào nhau hướng lên trời rống giận. Thủy long giương nanh nhe vuốt, cắn ngoạm đối phương khiến nước sông động mạnh, nhấc lên một mảng sóng lớn. Chỉ thấy nước sông như một tòa núi lớn đang sụp đổ xuống, thế đến không thể cản đỡ được. [Ầm… ầm…] Thân thể Naruto và Sasuke không cách chống đỡ ngã nhào, sóng nước cuồn cuộn đánh tới ông Tazuna và Sakura. 

Hasu tung người lên cao, tránh thế nước ập tới thầm nghĩ: “Nó hẳn phải cao bằng cây khuynh diệp cổ thụ cao nhất ở trong rừng Konoha, sức mạnh của jounin quả nhiên khác biệt, thật phải cảm ơn Zabuza khi nãy còn nhẹ tay với Sasuke và Naruto kun lắm.”

“Thầy có thể ấn chú rất nhiều động tác chỉ trong vài giây và bắt chước một cách hoàn hảo.” _ Sasuke hai mắt chăm chú nhìn thật lâu Zabuza và Kakashi, cú ngã vừa rồi cậu làm như không có, phảng phất như chỉ có sức mạnh cường đại của hai jounin trước mặt mới đả động đến tâm tình của cậu.

Sakura một tay đỡ ông Tazuna dậy, đôi mắt thì không rời được khỏi cuộc chiến của hai người “Gì vậy? Đây là nhẫn thuật của ninja ư?”

Naruto ngụp lặn, ngoi lên khỏi mặt nước nhìn hai con thủy long đang hung hăng quất cái thân hình khổng lồ của chúng vào nhau khiến cho nước trên không trung cứ xối xả trút xuống. Lúc này Zabuza và Kakashi đang đứng trên mặt nước, ngay phía dưới hai con thủy long đang cắn nhau không tha kia, hai thân hình một cầm cự đao hùng dũng một cầm kunai sắc bén nhỏ gọn đang giằng co kịch liệt.


“Có gì đó rất lạ… Chuyện gì đang diễn ra ở đây…?” Zabuza nhớ lại hình ảnh khi hắn và Kakashi đồng thời cùng kết ấn. “Sharingan đáng lẽ chỉ sao chép nhẫn thuật đối phương vào trí nhớ người dùng. Nhưng… Chiêu thức được thực hiện cùng thời gian. Hắn đã…”

- Tên này… _ Zabuza thốt lên.

Hai người bật ngược lùi lại phía sau, họ chạy - cùng một tốc độ, cùng một quỹ đạo tạo thành một đường tròn cân xứng, một sự trùng hợp đến kỳ lạ. Kakashi luôn có những hành động giống hệt Zabuza như vậy khiến tâm trí hắn rối loạn, thầm nghĩ:

“Tên này… bắt chước chuyển động của mình như…”

- … được nói trước vậy. _ Kakashi nói tiếp đoạn suy nghĩ của Zabuza.

“Gì? Hắn đọc được suy nghĩ của mình ư?”

“Chết tiệt! Gã này…”

- …Có con mắt thật khó ưa, phải không? _ Kakashi tiếp tục nói ra những điều trong lòng của Zabuza, đồng thời hai tay vẫn không ngừng kết ấn.

- Hành động của ngươi chỉ là đi sao chép thôi. Chẳng có gì độc đáo cả. _ Zabuza bực mình lên tiếng.

- Ngươi không thể đánh bại được ta đâu, đồ khỉ.

- Ngươi không thể đánh bại được ta đâu, đồ khỉ.

Hắn và Kakashi đồng thời cùng tuyên bố. Điều này làm cho hắn trợn trừng mắt, tia máu đỏ hằn lên rõ rệt. Hắn gầm lên, nghe thật man rợ:

- Ta sẽ khiến cho ngươi không thể mở được cái mồm bắt chước ra nữa. _ Hai tay hắn vẫn kết ấn không ngừng. Điều làm hắn bất ngờ hơn cả là hắn thoáng như thấy hình bóng chính mình ẩn núp phía sau Kakashi.

“Đó là…”

“Ta sao?”

“Không thể nào.”

“Hắn dùng ảo giác thuật sao?”

- Suiton Daibakufu no Jutsu! (Thủy độn Thác cuốn chi thuật) _ Kakashi nhanh hơn Zabuza một bước, mắt trái Sharingan của thầy bắt đầu hoạt động, ba bánh xe lốc xoáy từ từ xoay tròn rồi quay tít.


- Cái… Cái gì? _  Zabuza thốt lên.

Mặt nước trước mặt Kakashi chuyển động xoay tròn tạo thành hình xoáy nước khổng lồ, nước sông vọt lên khỏi mặt nước cuộn tròn hung hãn ào ào lao về phía Zabuza.

“Không thể thế được.” _ Xung lượng cường đại khiến cả người Zabuza bị đầy lùi cuốn trôi theo dòng nước.

“Ta mới là người cố gắng khai triển nhẫn thuật này, nhưng ta không thể…” 

“…theo kịp tốc độ của hắn.” _ Hắn trợn mắt không cam tâm. Thế nước mạnh mẽ như một cơn bão lớn đổ bộ, hung hãn cuốn trôi cả hàng cây cổ thụ trên đường nó quét qua.

Vị trí nhóm người Naruto, Sasuke,… cũng không tránh khỏi sự ảnh hưởng của nhẫn thuật, sóng lớn dữ dội. Naruto phải cố gắng níu tay vào cành cây gần đó mới tránh thoát khỏi sự lôi kéo của dòng nước.

Thân hình Zabuza dán chặt vào thân cây, hắn không còn hơi sức để cử động nữa. Bốn thanh kunai của Kakashi phi tới, chuẩn xác ghim vào hai cánh tay và hai bắp chân Zabuza khiến cái dáng rũ rượi như sắp chết của hắn dựng thẳng đứng như thân cây mà hắn đang dựa vào.


- Kết thúc rồi. _ Kakashi đứng trên cành cây mà Zabuza đang dựa  vào tuyên bố. Nước dần rút.

- Vì sao…? Ngươi có thể nhìn thấu tương lai sao? _ Zabuza liếc mắt lên trên hỏi.

- Phải rồi. _ Kakashi tay phải giương kunai lên khẳng định. – Ngươi sắp chết rồi.

Lúc này hai thanh senbon (kim châm) từ xa bay tới ghim vào sau gáy Zabuza, tia máu bắn ra đỏ chói, cơ thể hắn lung lay đổ sụp. Hasu nhíu mày. Naruto, Sasuke, Sakura, ông Tazuna miệng há hốc. Còn Kakashi hai mắt mở lớn nhìn về vị trí thanh senbon phát ra.

Ở cành cây đối diện một cậu thiếu niên có thân hình mảnh khảnh, khuôn mặt bị che lấp bởi chiếc mặt nạ màu trắng với khe mắt hẹp cùng những lượn sóng màu đỏ ở miệng và biểu tượng của Làng Sương mù trên trán, cậu ta có mái tóc dài được búi gọn gàng cố định phía sau, chỉ có hai dải tóc dài túm đuôi là xõa về phía trước. Cậu mặc một chiếc áo ngoài màu xanh rêu, bên trong là chiếc áo len cổ rùa màu tối và chiếc váy dài phủ quá đầu gối.


- Hư hư… _ Kẻ lạ mặt cười nhẹ. _ - Đúng vậy. Hắn chết rồi.

Zabuza cả người cứng đơ, hai mắt hắn vẫn còn trừng trừng trợn ngược nằm dưới đất. Thầy Kakashi nhảy tới bên cạnh hắn, đặt hai ngón tay trỏ và giữa lên cổ hắn bắt mạch xác định.

- Hắn thực sự đã chết rồi. _ Kakashi quay mặt nhìn về phía người mới xuất hiện kia thì thấy cậu ta lịch sự cúi đầu nói:

- Cám ơn rất nhiều. Tôi đã luôn tìm cơ hội để giết Zabuza.

- Mặt nạ này… Nếu ta nhớ không nhầm, ngươi chắc là người săn ninja ở làng Sương Mù. _ Kakashi đáp lại.

- Trí nhớ rất chính xác.

- Săn ninja? _ Naruto hùng hổ tiến lên.

- Cậu không biết nhóm săn ninja là gì à? _ Sakura cất tiếng, nhìn Naruto ngây ra quay đầu lại dò hỏi cô.

- Cậu đáng lẽ phải học nó từ ở trường rồi chứ. Nhóm săn ninja chuyên ám sát ninja lưu vong như Zabuza, kẻ với lý do nào đó chống lại làng của mình. Họ làm vậy để giấu đi các bí mật của làng. Đó là cái cơ bản nhất! Cậu nên học nhiều hơn.

- Đúng! Tôi là thành viên của nhóm truy kích ninja chuyên đi hạ những ninja lưu vong. _ Cậu thiếu niên đáp.

“Từ cân nặng và giọng nói, hắn chẳng khác biệt mấy so với tụi Naruto. Đúng, hắn là kẻ săn ninja” _ Kakashi thầm nhận định.

“Hắn không phải là đứa trẻ bình thường.”

Naruto không muốn thừa nhận chuyện vừa xảy ra, cậu chạy về phía thiếu niên mặt nạ, liếc nhìn về phía Zabuza rồi lại ngước nhìn cậu ta, cậu cắn răng nhìn đi nhìn lại hai người, hét lên:

- Ngươi là đứa quái nào hả? _ Naruto vừa chỉ về phía cậu thiếu niên vừa thở hổn hển nói.

- Ngươi là ai?

- Bình tĩnh, Naruto. Hắn không phải là kẻ thù. _ Kakashi sensei hai tay đút túi quần, xoa dịu Naruto đang nóng nảy.

- Em không hỏi điều đó! Nhưng… _ Naruto quay lại nhìn Kakashi hai tay nắm chặt, cậu chỉ tay về phía kẻ mặt nạ không cam lòng nói tiếp:

- Zabuza chết rồi!

- Hắn… hắn rất mạnh, nhưng lại bị giết dễ dàng bởi một đứa nhóc không lớn hơn em là bao.

- Chúng ta… trông như những tên ngốc!

- Em không thể chấp nhận việc này! _ Naruto lại thu tay về nắm chặt nhìn Kakashi sensei đi về phía mình.

- Thầy hiểu em không thể tin. Nhưng đây là sự thật. _ Thầy cúi người, đưa tay dúi đầu Naruto xuống và xoa mái tóc vàng của cậu.

- Trên thế gian này, có những đứa trẻ ít tuổi hơn em… và mạnh hơn thầy.

Nghe đến đây, Sasuke cắn răng nhìn về phía kẻ đeo mặt nạ, rồi quay đầu đem theo ánh nhìn thật sâu về phía Hasu. Trong đầu cậu thoáng hiện lên từng hình ảnh:

Ngày đầu Hasu trở về, cô mang tới cho bọn họ một cảm giác uy áp khủng khiếp, chính đôi mắt Sharingan của cậu cũng không nhìn ra được ảo thuật của cô ấy.

Trong trận chiến vừa rồi:

Khi chân tay cậu run rẩy, muốn tự tổn hại bản thân để thoát khỏi cảm giác sát khí dày đặc của hai jounin gây ra. Trong khoảnh khắc cậu quay đầu nhìn Lum truyền chakra nhắc nhở mình, Sasuke thoáng thấy Hasu biến mất trong giây lát, chỉ là một giây ngắn ngủi thôi nhưng cậu nhìn ra được cô ấy từng rời vị trí. Sau đó cậu cảm giác được có vài tia nước lành lạnh bắn vào người mình. Nếu như liên hệ với lời nói của Hasu trước đó:

“- Kakashi sensei, hai thủy phân thân, Zabuza vị trí 50m hướng 10 giờ.”

Và phản ứng của Zabuza đối với Hasu sau đó. Có thể suy luận ra được Hasu đã không tiếng động mà hạ gục một thủy phân thân của Zabuza.

Cái khoảnh khắc chứng kiến thanh kiếm Kubikiri Houcho (Thủ cấp đoạt đao) của Zabuza chỉ cách người Hasu 1cm, trái tim cậu như ngừng đập. Cậu muốn tiến lên, ngăn cản thanh đao đó, nhưng đôi chân cậu chậm chạp như bị níu chặt không nhấc nổi. Vậy mà, cô ấy lại nhẹ nhàng tránh đi khiến cậu ngạc nhiên vô cùng.

Sasuke ủ rũ cái đầu tự hỏi: “Ba năm qua mình đã làm được cái gì?” Thời điểm Hasu xuất hiện bên cạnh cậu, cô ấy mới bắt đầu từ những kiến thức cơ bản của một ninja, khi đó cậu đã là học trò cưng của thầy cô trong trường. Còn hiện tại,… cậu không nhìn ra được khả năng của Hasu. Bọn họ cùng là người gia tộc Uchiha…

Trong khi Sasuke còn mải mê suy nghĩ thì cậu thiếu niên đeo mặt nạ trên cây biến mất theo làn gió, làn gió cuốn theo lá ấy lại xuất hiện bên cạnh Zabuza và cậu ta cũng hiện thân ở đó. Cậu ấy nâng xác Zabuza lên, quàng tay hắn lên vai mình nói:

- Trận chiến của các bạn đã kết thúc. Tôi phải đi xử lý cái xác này. Thân thể này chứa nhiều bí mật. Xin phép các vị. _ Bàn tay trái cậu ta dựng thẳng đứng trước mặt niệm ấn, tại vị trí cậu thiếu niên và Zabuza làn gió cuốn theo lá ban nãy lại xuất hiện.

- Hắn biến mất rồi… _ Naruto thốt lên.

Hasu nhún vai, không có ý kiến gì với việc hai người kia biến mất, họ đi rồi cũng là chuyện tốt, đội 7 cần nhiều cơ hội cọ sát để trưởng thành hơn.

Thầy Kakashi thở dài, đưa tay kéo băng bảo vệ trán xuống che đi con mắt trái Sharingan, nhìn Naruto chạy về phía gốc cây ban nãy cậu thiếu niên kia đứng.

- Hắn không còn ở đây nữa đâu.

Naruto đôi vai run rẩy không cam lòng, hai chận khuỵu xuống, cậu không để ý tới đau đớn đôi tay hung dữ liên tục đấm xuống nền đất [Bụp… bụp… bụp…]

- Thế là sao…

- Chúng ta là…?!

[Bụp… bụp…] _ Âm thanh từ đôi tay cậu ấy phát ra không dứt.

- Naruto niichan…! _ Lum trên vai Sasuke không hiểu tại sao anh Naruto lại hành động như vậy?

- Naruto… _ Sakura cũng đồng thời bật thốt.

- Chết tiệt! Chết tiệt! Chết tiệt!

- Chết tiệt! Chết tiệt! _ Naruto vẫn không ngừng hét lên.

Kakashi sensei đi về phía Naruto nắm lấy cánh tay cậu khuyên giải:

- Những việc như thế này xảy ra khi em là ninja. Nếu em không thích nó thì lần tới hãy thể hiện. _ Dứt lời thầy buông tay Naruto ra để mặc cậu ủ rũ quay lại nhắc cả nhóm:

- Nhiệm vụ của chúng ta vẫn chưa kết thúc. Chúng ta cần phải đưa ông Tazuna về nhà.

- Ha ha ha ha…. Xin lỗi mọi người về tất cả. _ Ông Tazuna đưa tay lên vành mũ cười nói, cố gắng xoa dịu đi không khí căng thẳng vừa rồi. – Về nhà tôi nghỉ ngơi thôi!

- Được rồi! Vui lên và đi thôi! _ Kakashi sensei hô hào, tiên phong đi về phía trước. Đi được vài bước thì đôi chân thầy bỗng dưng khựng lại, sau đó lăn đùng ra đất.

Mọi người trợn mắt không hiểu chuyện gì xảy ra.

- Gì vậy? Chuyện gì vậy? _ Vừa chạy về phía thầy, Sakura vừa la lên.

- Kakashi sensei…!? _ Naruto cúi xuống gần thầy nhỏ giọng thăm dò nhưng không hề thấy thầy có phản ứng gì, cậu sợ hãi hô lên:

- Kakashi sensei….